Trong cánh rừng tĩnh mịch, thời gian trôi qua thật nhanh.
Ngải Mễ Lợi Á từ giãy giụa lúc ban đầu, cho đến lúc này đã vô lực xụi lơ trên mặt đất, sự chuyển biến giữa hai trạng thái diễn ra vô cùng nhanh chóng.
Nàng nằm dài trên thảm cỏ, chẳng màng đến việc bộ lễ phục sang trọng trên người bị vấy bẩn, chỉ mở đôi mắt vô thần nhìn lên vầng trăng sáng, không biết đang suy nghĩ điều chi, cũng chẳng rõ đang vương vấn điều gì.
Mãi đến lúc này, La Hạ mới hoàn toàn buông tay ra.




